CHÚC MỪNG NĂM MỚI

KÍNH CHÚC QUÝ THẦY CÔ

MẤY GIỜ RỒI NHỈ

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Tài nguyên dạy học

    Hỗ trợ trực tuyến

    • (Trần Thục Hiền)
    • (Hoàng Minh Phương)

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    CẢNH ĐẸP

    ĐỌC BÁO ONLINE

    Ảnh ngẫu nhiên

    Uoc_mo_cua_Rachel_PhotographersMicrosoft_2009.jpg Kenh_dao_PaNaMa.flv Nguyennhadongdat.flv Presentation1_2.flv Presentation1.flv VietnamBDKH.flv CUUNON_CHUC_TET.swf TruongChiMinuong.swf 5nghuyen_nhan_thuy_trieu.flv 2chuyen_dong_cua_he_mat_troi.flv CAY_BONG_HONG_TANG_CO.swf Lua_doi92.swf Xuatkhau.flv Tietkiemnoicongso.flv Tuyentruyenvetietkiem.flv Bongdentietkiem.flv Nhuongmeotietkiem.flv Giaiphapnangluongsach.flv

    Hôm nay tôi...

    Ngày hôm nay, tôi sẽ tin rằng mình là người đặc biệt, một người quan trọng. Tôi sẽ yêu quý bản thân tôi với chính những gì tôi có và không so sánh mình với những người khác.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ tự lắng lòng mình và cố gắng trầm tĩnh hơn. Tôi sẽ học cách kiểm soát những cảm xúc và suy nghĩ của mình.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ học cách tha thứ những gì người khác đã gây ra cho tôi, bởi tôi luôn nhìn vào hướng tốt và tin vào sự công bằng của cuộc sống.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ cẩn trọng hơn với từng lời nói của mình. Tôi sẽ lựa chọn ngôn từ và diễn đạt chúng một cách có suy nghĩ và chân thành nhất.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ tìm cách sẻ chia với những người bạn quanh tôi khi cần thiết, bởi tôi biết điều quý nhất đối với con người là sự quan tâm lẫn nhau.
    Ngày hôm nay, trong cách ứng xử, tôi sẽ đặt mình vào vị trí của người đối diện để lắng nghe những cảm xúc của họ, để hiểu rằng những điều làm tôi tổn thương cũng có thể làm tổn thương đến họ.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ an ủi và động viên những ai đang nản lòng. Một cái siết tay, một nụ cười, một lời nói của tôi có thể tiếp thêm sức mạnh để họ vững tin bước tiếp.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ dành một chút thời gian để quan tâm đến bản thân mình. Tôi sẽ làm tâm hồn và trí óc mình phong phú, mạnh mẽ hơn bằng cách học một cái gì đó có ích, đọc một cuốn sách hay, vận động cơ thể và ăn mặc ưa nhìn hơn.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ có một danh sách những việc cần làm. Tôi sẽ nỗ lực nhất để thực hiện chúng và tránh đưa ra những quyết định vội vã hay thiếu kiên quyết.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ bỏ lại phía sau mọi lo âu, cay đắng và thất bại, khởi đầu một ngày mới với một trái tim yêu thương và hồn nhiên nhất. Tôi sẽ sống với những khát khao, mơ ước mà mình luôn ấp ủ.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ thách thức mọi trở ngại trên con đường mà tôi lựa chọn và đặt niềm tin. Tôi hiểu rằng, khó khăn là một phần của cuộc sống và chúng tồn tại là để tôi chinh phục và vượt qua.
    Ngày hôm nay, tôi sẽ sống hạnh phúc. Tôi sẽ trải rộng lòng để cảm nhận cái đẹp trong cuộc sống, để yêu thương và tin tưởng những người tôi yêu quý, và những người thương yêu tôi. Tôi sẽ làm những việc khiến tôi cảm thấy hạnh phúc: xem một bộ phim hài, làm một việc tử tế, giúp đỡ một ai đó, gửi một chiếc thiệp điện tử, nghe một bản nhạc yêu thích...
    Và hôm nay, ngay bây giờ, tôi cảm nhận được hạnh phúc và sức sống mới để bắt đầu một ngày mới thật có ích - bất kể ngày hôm qua như thế nào. Bạn cũng vậy nhé! Hãy nhớ rằng: Gieo suy nghĩ, bạn sẽ gặt hành vi. Gieo hành vi, gặt tính cách. Và gieo tính cách, bạn gặt số phận. Hãy gieo cho mình những suy nghĩ tích cực mỗi ngày để bạn có một tinh thần trong lành, mạnh mẽ. Hãy đọc trang này mỗi ngày như câu thần chú cho sức mạnh nội tại của bạn. Và bạn sẽ ngạc nhiên vì những kết quả bạn nhận được. Chúc bạn có một ngày hữu ích và tràn đầy những niềm vui, sự yêu thương – Trần Thục Hiền

    NGÔI NHÀ VIOLET

    THỜI TIẾT HÔM NAY

    Lấy code

    Chức năng chính 1

    Chức năng chính 2

    Hôm nay nhé!

    Chào mừng quý vị đến với Website Địa lý & Cuộc sống của Trần Thục Hiền.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > QUÀ TẶNG CUỘC SỐNG > Bài hát vàng >

    Nỗi nhớ mùa hoa Phượng

    Ve gọi hè cứ râm ran khắc khỏi nghe đầy nỗi nhớ thương. Thời gian trôi qua cứ như thoi đưa thoáng chốc tất cả đã chỉ còn là kỉ niệm gắn mãi với 2 từ: Quá khứ. 
     

    Trời vào hạ với những cơn nắng oi ức nhức nhối. Bằng lăng tím cả khoảng trời tháng ba thương nhớ cũng khẽ nhấc mình nhường lại bầu trời rực lửa cho màu hoa phượng đỏ.  Ai đó vẫn từng nói màu đỏ là màu của sự chia ly. Mùa phượng đỏ cũng là những ngày mình xa cách phải không anh?  Hết một năm học, em lại xếp cất tà áo dài dịu dàng thướt tha trên bục giảng, khoác lên mình màu áo sinh viên. Nhớ những ngày chia tay nhau nước mắt đầm đìa, em cứ nũng nịu chẳng muốn học nữa, chẳng xa anh đâu, để rồi nhìn thấy anh mạnh mẽ lắm đấy nhưng cố quay mặt đi quệt nhanh dòng nước mắt: Ngốc ạ, học thêm vì tương lai của em, của cả anh nữa mà. Chuyến xe chuyển bánh mang theo bao hồi ức đẹp về anh, về em, về tình yêu của chúng ta. Thế mà em cũng phải làm quen với với 1 mùa hè không anh bởi cuộc chia ly là vĩnh viễn. Em làm quen với tất cả cuộc sống như những ngày ta chưa quen nhau. Tình yêu 2 năm thôi nhưng sao thay đổi cả những gì em đã sống trong  22 năm qua. Làm lại từ đầu khi không có anh, với em cuộc đời sao bỡ ngỡ và khó khăn như một đứa trẻ bị bỏ rơi bơ vơ giữa dòng đời hiu quạnh.  Nhớ, nỗi nhớ đắng cay, ẩm ướt đôi mắt và nghẹn ngào nơi khối cổ, thoi thóp đập của con tim đau, héo khô tàn tạ theo những tháng ngày mong nhớ. Hết rồi hết thật rồi khoảng trời mơ mộng đầy yêu thương ấy.  

    Cái nóng ran của mùa hạ như thiêu đốt nỗi nhớ thương trong lòng kẻ si tình. Chút gió thoảng qua yếu ớt không đủ khiến cho mình mát lòng, chút nhớ thương, kỉ niệm òa về của những ngày cùng nhau đi dạo trên con đường phố văng vẳng tiếng ve râm ran, tim tím màu bằng lăng... Nhớ những trưa hè cúp điện... anh ngồi quạt cho em ngủ giấc say nồng. Giờ đây, cho dù có ngồi trong phòng điều hòa, có bật quạt hơi nước.... có dội mình dưới vòi hoa sen mát lạnh.... cũng không mát bằng cơn gió tình yêu anh thổi vào trái tim em. Giờ đây trống vắng, nóng rực những nhớ thương.




    Vậy mà cũng đã 2 năm rồi- ngày mình xa cách. Đôi khi chợt nghĩ em không biết mình đã mạnh mẽ như thế nào để sống tiếp những ngày qua. Thời gian trôi qua những cảm xúc trong em vụn vỡ quá, những mảnh ghép quá khứ cứ làm mình nhói đau, nó cứ như 1 trò chơi xếp hình, lật đi lật lại những ô vuông nhỏ, tráo đổi  mãi mà  vẫn không khớp, xáo trộn cả những nỗi đau.

    Đêm vắng, nghe tiếng ai như tiếng thở dài của những hồi ức và kỉ niệm cứ nhéo nhắt, lập lòe, cay xè nơi khóe mi. Mảnh trăng nhỏ vắt vẻo, cheo leo... ngập ngừng... như hơi thở em nghẹn ngào với những tiếng nấc. Tình cờ mình gặp lại nhau hay là chỉ là sự cố ý? Đôi bàn tay xiết chặt như những ngày chưa từng xa cách. Anh bảo 2 năm rồi mà nhìn em vẫn thế. Ờ thì em có già đi chút nào đâu, thậm chí còn xinh hơn trong mắt nhiều người nữa đấy. Ngày yêu anh chỉ toàn là nước mắt, nhưng chia tay rồi nụ cười trên môi em chỉ là giả tạo để che đậy lại nổi khổ tâm trong lòng, để giấu diếm đi con người yếu đuối của mình. Anh hỏi: Đến bây giờ em có hối hận khi quyết định chia tay không? Em nhìn ra khung cửa sổ xa xăm… Ngày mới chia tay em đã từng nghĩ em sẽ đợi chờ anh dù 1 năm, 2 năm, 5 năm hay 10 năm thậm chí là cả cuộc đời này chỉ để nghe anh nói 1 lời xin lỗi vì em đã yêu anh. Tình yêu đó lớn đến mức em đã bị tổn thương quá nhiều và là người quyết định ra đi dẫu chưa bao giờ em thôi ngừng nhớ và ngừng yêu anh dù chỉ là một giây phút thôi.

    Cũng đã đôi lần em nhắm mắt để dòng lệ tuôn rơi và thốt ra câu nói: Giá như… giá như ngày ấy em đừng nói lời chia tay, giá như em cứ buông xuôi…. Phải, quyết định bước tiếp chỉ là sự buông xuôi và phó mặc tình yêu cho số phận. Nhưng em là kẻ tôn trọng tình yêu của mình nên không thể làm được như vậy. Trong tình yêu không có chỗ dành cho hai từ buông xuôi, bởi hạnh phúc là do mình nắm giữ, quyết định và đáng trân trọng từng giây phút phải không anh? Chỉ trong 1 giây phút thôi cuộc tình chúng mình đã mãi chia ly như màu hoa phượng đỏ rực lửa, dù da diết nhưng vẫn buồn nỗi nhớ cách xa…. Và rồi những phút yếu lòng chợt nhớ về quá khứ kia, chợt ân hận khi sự ra đi của em không phải là sai nhưng có lẽ sẽ không đau khổ với nỗi nhớ thương khi chia tay như thế này. Những lần như vậy em lại tự an ủi mình bởi câu chuyện của một chị nhà báo mà em quen biết. Tình yêu của chị cũng trải qua bao sóng gió như anh và em, nhưng cái kết cũng là sự chia ly đó thôi. Khi giữa hai người còn có sự ràng buộc của 2 ánh mắt trẻ thơ muốn có trọn vẹn tình yêu thương của ba, của mẹ, của 1 mái ấm gia đình. Nếu ngày ấy mình chọn một con đường đi khác có chắc sẽ cố gắng vượt những nhỏ nhen ích kỷ trong tình yêu hay lại cũng là cái kết chia ly đau khổ hơn giống như chị? Đó cũng là viễn cảnh của tình yêu chúng mình đúng không anh? Liệu lúc đó có ai hiểu được những khát khao của trẻ thơ, có ai tiếp tục vì chúng để cố gắng khi không thể nữa không? Vẫn phải là chia ly đúng không anh?

    Tạm biệt anh, tạm biệt tình yêu với những nỗi nhớ thương chỉ còn là hoài niệm. Bánh xe lăn nhanh trên con đường đời bỏ lại sau lưng mình nỗi nhớ, những hồi ức cần xếp nhanh trong hành trang cuộc đời. Có những cuộc chia ly không hẹn mà vẫn có ngày gặp lại, nhưng cũng có những có những cuộc chia ly là mãi mãi dù người ta vẫn sống đó, vẫn chờ đợi vẫn lướt qua nhau nhưng vẫn mãi là hai đường thẳng song song, để réo rắt trong ta màu phượng đỏ tháng 5.

     Văn Thị Tây Nguyên


    Nhắn tin cho tác giả
    Lương Sỹ Hiệp @ 07:48 20/06/2013
    Số lượt xem: 1695
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến